Chiếc tủ của má

Tạp Chí Sức Khỏe |

Hơn nửa đời người, má mới có ngôi nhà và phòng ngủ của riêng mình, cũng là lần đầu tiên má sắm chiếc tủ… đúng nghĩa để đựng quần áo và vật dụng cá nhân...

Nói “đúng nghĩa” vì ngày trước, khi sống với bên nội trong ngôi nhà tam đại đồng đường, má từng có một chiếc tủ gỗ cũ kĩ, chỉ còn ba chân lành lặn, nằm nơi góc bếp. Cánh cửa tủ xập xệ, mỗi lần đóng mở, phải biết ý mới không kêu ken két. Ổ khóa cũng hỏng, tay nắm cửa rụng từ lâu. Má phải lấy dây kẽm ràng rịt mấy vòng, cẩn thận gài thêm cái ổ khóa rỉ sét.

Chiếc tủ của má
Chiếc tủ của má....

 

Thế nhưng, trong ký ức tuổi thơ con, chiếc tủ cũ ấy lại là thế giới đầy hấp dẫn. Mỗi lần má mở tủ, hai chị em cố kiễng chân, tranh nhau nhìn vào. Chẳng có gì nhiều, chỉ là những chiếc áo đầm lấp lánh kim sa của chúng con để dành mặc dịp lễ Tết, đặt bên cạnh vài bộ quần áo cũ sờn được xếp phẳng phiu của má; là chiếc ví đã rách góc, kỉ vật của ba, má dành đựng giấy tờ tùy thân; là chiếc hộp nhỏ lưu giấy khai sinh, sổ liên lạc, giấy khen của chúng con… Thế nhưng lần nào năn nỉ má cho xem, trong con cũng vẹn nguyên niềm háo hức.

Sinh nhật má năm nay, con mua quà, len lén giấu vào chiếc tủ mới của má, định làm má bất ngờ. Nhưng người bất ngờ lại là con khi cánh cửa tủ vừa bật mở. Tủ này gần như trống trơn. Vài bộ quần áo má mặc thường ngày. Chỉ có hai bộ được treo lên móc - hai bộ mà má thay đổi khi đi ra ngoài. Mấy xấp vải mà hai chị em tặng má những dịp sinh nhật trước chỉ là… chuyển từ tủ này sang tủ khác. Ở góc tủ, trong chiếc hộp nhỏ, ngoài “mấy thứ linh tinh” của chúng con còn có một cuốn sổ ghi chú đầy đủ những bước ngoặt lớn nhỏ trong cuộc đời hai chị em, từ ngày chúng con tốt nghiệp đại học, lấy chồng, sinh con, đến ngày các cháu đầy tháng, thôi nôi, chập chững bước đầu tiên hay đi nhà trẻ…

Ba đi xa, bao nhiêu năm má đơn thân nuôi chúng con ăn học, mọi chi tiêu đều phải dè xẻn. Chúng con ra trường, bươn chải nơi đất lạ quê người, cuối tháng phải về lãnh thêm “lương” từ má mới đủ sống. Đến lúc lấy chồng sinh con, chúng con phải nhờ má chăm cháu, hết cháu lớn đến cháu nhỏ… Sao mãi tới giờ, khi mở chiếc tủ, con mới nhận ra má chưa có một ngày thật sự thảnh thơi? Con chẳng biết nói gì, ngoài những giọt nước mắt xót xa này...

Lời muốn nói! 

Trong cuộc sống, luôn có những người đặc biệt mà bạn muốn gửi lời yêu thương. “Lời muốn nói” sẽ là nơi giúp bạn gửi gắm đến họ những tình cảm chân thành nhất. Bài viết gửi về e-mail: bandocsuckhoe@gmail.com hoặc địa chỉ Tạp chí Sức Khỏe, 194 Điện Biên Phủ, P. 7, Q. 3, TP. HCM. Mỗi bài viết từ 400-500 chữ, kèm với hình ảnh của nhân vật hoặc người viết, dung lượng trên 1Mb (1.000Kb) cùng thông tin người viết (tên, địa chỉ, số điện thoại).    

 

Thái An