Sóng ngầm

Tạp Chí Sức Khỏe |

Từ bao giờ chúng mình chỉ còn như hai người bạn sống cùng nhà vậy anh?

Em từng ngàn lần tự hỏi, sao hai người đã yêu nhau tám năm, là vợ chồng mặn nồng ba năm, lại rơi vào cảnh ngộ này mà không tìm cách thoát ra? Sao cứ đứng yên nhìn khoảng cách ngày càng rộng dài, để rồi phải tạm thời chọn giải pháp ly thân?

Chúng mình đã có quá nhiều phiền muộn, mệt mỏi, chán nản và thất vọng về nhau, có lúc tưởng chừng không muốn nhìn thấy mặt nhau nữa. Nhưng anh và em, mình còn tờ chứng nhận hôn nhân, còn hai con, nhiều sự ràng buộc vô hình khác. Mình vẫn còn trách nhiệm với con, với họ hàng hai bên, vẫn còn những việc chung phải giải quyết khi đối đãi bạn bè, khi phải lo những ngày lễ Tết, thăm viếng, du lịch, họp mặt gia đình, vẫn vì nhau đưa đón mỗi khi có một người đi xa… Mọi việc được thực hiện một cách tuần tự, đâu vào đó, như trách nhiệm và thói quen.

Từ bao giờ chúng mình chỉ còn như hai người bạn sống cùng nhà vậy anh?
Từ bao giờ chúng mình chỉ còn như hai người bạn sống cùng nhà vậy anh?

Những cuộc “chiến tranh lạnh” vẫn ngấm ngầm diễn ra. Cứ ngỡ đó là cách để anh và em cùng nhau bình tâm, để mình giải quyết mọi rắc rối trong gia đình nhưng hóa ra không phải. Mình vẫn vui vẻ nói cười trước mặt mọi người và khi ở bên các con; nhưng khi chẳng còn ai khác, mình lại sợ phải đối diện nhau. Những mâu thuẫn, khúc mắc đã có từ ngày yêu nhau đến khi về sống chung, từ ngày mình son rỗi đến khi bận rộn con nhỏ, từ ngày mình tạm sống cùng mẹ anh rồi mẹ em đến khi chỉ còn vợ chồng con cái với nhau, từ ngày anh “lầm đường lạc lối” đến khi bị em phát hiện… tất cả chưa hề được giải tỏa. Hóa ra, sự im lặng, xa vắng bấy lâu nay chỉ như bề mặt thanh bình của đại dương đầy sóng ngầm.

Bạn bè không ai biết chuyện nên ai cũng ước ao hạnh phúc êm ấm của gia đình mình. Mỗi lần nghe lời khen là mỗi lần vết thương nơi tim em rướm máu. Em vì cái gì mà phải “diễn” như thế? Vì cái gì mà em từng mua rất nhiều hoa hồng về cắm trong nhà, thay tấm rèm mới cho phòng ngủ, xịt nước hoa lên gối nằm… dù anh không kịp cảm nhận khi về nhà sau những cơn say? Vì cái gì mà em ủi đi, ủi lại cặp áo tình nhân chưa bao giờ mình có dịp cùng mặc? Vì cái gì mà em còn nắm níu, khi biết rõ những gì mình dành cho nhau chưa đủ lớn để có thể xí xóa, làm lại từ đầu? Vì cái gì mà em vẫn mong cứu vãn cuộc hôn nhân này vậy anh?

An Thy