Quan niệm về hạnh phúc của giáo sư đại học khi con gái lựa chọn kết hôn sớm

Theo TS |

Bố mẹ vẫn luôn muốn con cái mình đi con đường tốt nhất, con đường dễ dàng nhất, nhưng họ không biết rằng chính điều đó lại làm con cái họ thiếu đi sự lựa chọn, thiếu đi dũng khí khi đói diện với những khó khăn.

Miễn là bản thân thấy tốt thì đường vòng hay đường thẳng cũng như nhau mà thôi.

Khi tôi đang học nghiên cứu sinh tại một trường đại học ở Canada, giáo viên hướng dẫn của tôi là một giáo sư nổi tiếng. Ông ấy rất quý tôi nên vào đám cưới của con gái mình ông đã mời tôi tham dự. Tôi đã rất ngạc nhiên khi phát hiện con gái ông mới có 19 tuổi, nó chưa tốt nghiệp đại học, mà theo tôi nhứ thì cô ấy còn đang theo học chuyên ngành tiếng Indo, hoàn toàn không liên quan gì đến chuyên ngành tâm lý học mà bố cô đang nghiên cứu.

Một lần sau buổi thảo luận tập thể tôi đã hỏi ông: “Tại sao thầy lại không hướng con gái đi theo con đường tốt nhất?”

Ông đã nhìn tôi trìu mến và nói: “Con đường nào là tốt nhất?”

Tôi vừa nghĩ vừa trả lời: “Đó là giúp cô ấy lựa chọn một chuyên ngành học tốt…”

Miễn là bản thân thấy tốt thì đường vòng hay đường thẳng cũng như nhau mà thôi
Miễn là bản thân thấy tốt thì đường vòng hay đường thẳng cũng như nhau mà thôi

Ông hỏi lại tôi: “Chuyên ngành gì mới là tốt nhất?”

Tôi nói: “Là tâm lý học, tiền tệ, quan hệ quốc tế…”

Ông nhìn tôi hỏi tiếp: “Sau đó thì sao nữa?”

“Sau đó cô ấy có thể tìm được một công việc tốt, rồi tìm một người tốt để kết hôn, và có một cuộc sống hạnh phúc”.

Ông đã cười: “Nhưng hiện tại đã quá rõ ràng, con gái tôi đang rất hạnh phúc”.

“Nếu khi đó tôi ngăn không co con bé que với chồng sắp cưới của nó hiện tại, mà bắt nó theo học chuyên ngành nó không yêu thích, có thể nó sẽ thuận theo ý tôi. Sau đó nó sẽ đi làm cho một công ty danh tiếng, tìm một người kiếm tiền giỏi hơn, có địa vị hơn chồng sắp cưới của nó hiện tại. Nhưng sau đó thì sao? Sau đó nó vẫn tỉnh giấc hằng đêm như bao người bình thường khác, và cảm thấy cuộc sống bản thân hoàn toàn vô nghĩa. Nó làm công việc mình không thích, kết hôn với người nó không yêu. Tất nhiên, nó cũng sẽ có cách để vượt qua những khó khăn đó, nhưng không phải là mãi mãi, để rồi sau đó lại phải tìm đến tôi vì nó có khả năng mắc bện trầm cảm”.

“Giờ đây, khi nó quyết định kết hôn sớm, nó có thể sẽ vất vải với những công việc gia đình, làm mẹ ở cái tuổi còn trẻ vậy. Thậm chí sự nghiệp còn lỡ dở, vì nó học một chuyên ngành khó xin việc nên có thể sẽ thất nghiệp, hoặc không sẽ bị cử đến một nơi nào đó xa xôi để làm công tác xã hội, nơi đó thiếu đồ ăn, áo mặc và  còn rất nhiều bệnh truyền nhiễm”.

“Tất cả những điểm này tôi đều nhìn thấy, tôi đương nhiên sẽ buồn, sẽ lo lắng. Nhưng tôi biết nó sẽ không phàn nàn, nó vẫn sẽ không ngừng tìm kiếm hạnh phúc của nó trong những cái khó khăn đó. Cho nên, với nó cuộc sống đó là hoàn hảo. Nếu nó cảm thấy thế là hạnh phúc, thì đó là con đường nó đã chọn. Còn nếu nó không thấy hạnh phúc, tất nhiên nó có thể quay lại, tôi hà tất phải bận tâm chứ?”

Tôi đột nhiên hiểu ra, hãy để cho bọn trẻ tự lựa chọn con đường của bản thân, thì ngay cả khi chọn sai, đi sai, chúng cũng sẽ thu được những kinh nghiệm cho bản thân. Để nếu có một ngày thả chúng vào rừng thì nó vẫn có thể tự mình thoát ra được. Ngược lại, nếu luôn bắt chúng đi theo con đường mà theo bố mẹ là tương sáng đó thì sẽ làm giảm đi lựa chọn chúng, khiến chúng thiếu đi dũng khí khi đối diện với khó khăn. Thực ra đường vòng hay đường thẳng đều như nhau miễn là bản thân thấy tốt và hạnh phúc với sự lựa chọn đó.