“Nghĩa” hay “tình”, tôi phải làm sao đây?

|

Sinh con xong, tôi xuống sắc thấy rõ. Ngày ngày lầm lũi chăm con nhỏ nên quên luôn “ông chồng” và những câu nói lãng mạn như ngày mới yêu nhau để vun trồng hạnh phúc cho gia đình.

Bỉm sữa: chồng ơi, con tè rồi on ị cũng chồng ơi giúp cho một tay. Chồng đi làm về có vẻ mệt nhọc lúc nào tôi cũng than thở mất ngủ, vất vả, con quấy qus. “Ừ, em đừng nói nữa, để đó anh làm cho, nói nhiều nhức đầu quá”- Chồng tỏ bực bội.

Ba tháng ở cữ là 3 tháng tôi chẳng biết chăm chút gì cho bản thân. Tôi có cảm giác như bị trầm cảm nhẹ sau sinh. Dễ cáu gắt, dễ giận, khóc lóc.

Tôi chủ quan là mình có chút sắc và lại có con và chồng yêu mình hết mực nên mới cưới. Suốt thời gian của tôi là chăm con, sợ giao con cho người làm mà quên …chăm chồng. Mọi người cảnh báo chồng mày đẹp trai đào hoa đấy, tôi phớt lờ: “Chồng tao, tao biết mà” và chỉ đến khi một người con gái trẻ rất model đến nhà khi chồng tôi đang ở chỗ làm rồi nói thẳng tôi hãy buông tha anh thì tôi mới té ngửa ra.

“Chị nên buông anh Vinh ra đi. Tôi nghĩ chị nên giải thoát cho ảnh càng sớm càng tốt. Sống với chị mà anh ấy suốt ngày gặp tôi ảnh luôn than thở chuyện gia đình. Chị thương ảnh thì “thả” ảnh ra để chúng tôi có thể đến với nhau”.

Nhìn cô tự xưng là “bồ” của chồng mình với dáng cao trên 1,6m, da trắng, ăn mặc đẹp… tôi bỗng dưng nhìn lại mình mới thấy kinh khủng: Bộ đồ bộ vải kate nhàu, tóc tai không được uốn gọn mà chỉ cột tạm bằng sợi dây chun. Nói về sắc đẹp, thời thượng thì tôi thua trắng…

Tôi cố không tin và nghĩ rằng cô ta bịa đặt thì lại “phũ phàng” hơn khi nhìn những bức hình trong điện thoại được chụp selfie (tự sướng) giữa hai người ở nhiều góc độ, nhiều địa điểm khách nhau. Lúc này, tôi mới tin cô ta nói đúng.

Sự việc rõ ràng mười mươi và nước mắt tôi tự dưng lăn dài trên má. Tôi không phải là một người phụ nữ cứng rắn để đương đầu với những tình huống gay cấn này. Một cuộc gặp quá đột ngột và thông tin đến với tôi quá bất ngờ khiến tôi không thốt lên được lời nào.

Tôi cũng không nghĩ là chồng tôi, một người đã từng đưa đón tôi mỗi ngày kể từ lúc bước chân vào đại học đến nay đã được bảy năm bỗng thay đổi quá nhanh. Tôi cũng không nghĩ tại sao người tôi tin tưởng và hay được gọi là “Phật đất” lại quen với cô gái quá bạo dạn và không chút sỉ diện này. Tại sao, tại sao… hàng trăm câu hỏi xuất hiện trong đầu tôi cộng thêm với sự tức giận “kinh khủng”, một tình huống mà tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới nhưng thực tế nó đang hiện hữu ở đây.

Nghe tiếng con khóc, tôi lẳng lặng vào phòng với con và nhờ cô em chồng đang sống nhờ để đi học tiễn vị khách không mời.

Chiều chồng đi làm về, tôi chỉ thông báo: “Lúc trưa, bạn gái của anh tới nhà và nói tôi buông tha anh”.

Trái ngược với dự đoán của mình, anh có vẻ không ngạc nhiên và đáp ngay: “Thế em thấy thế nào? Còn anh sau một thời gian dài sống chung thì anh nhận ra với em chỉ là nghĩa và cô đó mới đúng là người tình. Vì nghĩa anh không bỏ được em mà người tình thì anh lại càng bỏ được. Nếu em muốn con có cha thì vẫn giữ nguyên như hiện nay anh sẽ chu cấp cho mẹ con đàng hoàng. Còn không thì anh chờ con đủ một tuổi để ra toà. Thằng Tun là cháu đích tôn nên gia đình anh nhất định phải nuôi nó”.

Tôi quá choáng váng trước thông tin trên. “Trời ơi” tôi gào lên vì cứ nghĩ rằng tình huống của tôi chỉ có trong phim mà thôi. Sống với nhau một thời gian dài rồi lại cỏ với nhau đưa con mà không yêu ư. Vậy trước đây vì nghĩa anh trồng “cây si” trước phòng trọ để đưa đón tôi chỉ vì nghĩa thôi ư. Sao chữ yêu chuyển sang chữ nghĩa dễ quá… Con gái đâu phải dễ dàng lấy chồng rồi chia tay. Tôi là chị cả trong gia đình, cả nhà tôi đều coi tôi như tấm gương để các em noi theo nên không phải nói chuyện chia tay chồng là chia tay.

Tôi vẫn còn yêu anh ấy, tôi muốn con mình lớn lên có cha cận kề. Đã một tháng trôi qua kể từ ngày chuyện đó xảy ra, tôi vẫn chưa có được một quyết định cho mình. Cô gái đó lại liên tục nhắn tin giục: “Chị đã suy nghĩ chuyện của em nói chưa” làm cho tôi rối hẳn lên. Mấy người bạn thân tư vấn theo kiểu: "Chồng mày, mày phải giữ chứ, giữ cho con" hoặc “Thôi nó đã bỏ đi thì chia tay đi mày ạ, giữ không được đâu. Mày càng giữ nó tiếp tục cặp bồ công khai trước mặt thì mày càng mệt mỏi thêm?”

Tôi phải biết làm sao đây?

(Hồ T. N.N – Lạc Long Quân, Quận 11, TPHCM).

Trả lời:

Em N thân mến, trường hợp của em không phải là hiếm gặp. Em nên nhớ rằng cuộc sống đầy rẫy cám dỗ với đàn ông, không phải người đàn ông nào cũng đủ tỉnh táo để vượt qua. “Phở” lúc nào cũng ngon hơn cơm em ạ nhưng không thể nào, mỗi ngày ba liên tục ba bữa phở được.

Người ta đến với nhau, yêu nhau không khó, thậm chí nhiều người vừa gặp đã yêu ngay song giữ mãi được tình yêu đó mới là khó. Cưới một người chồng cũng không khó, nhưng giữ được chồng bên mình và sống chung với nhau cho đến trọn đời là điều mà những người vợ mong muốn nhất.

Chị nghĩ, là phụ nữ em cũng phải sống cho bản thân mình một chút. Em phải biết phụ nữ không bao giờ để phép cho mình xấu. Xấu ở đây em phải hiểu rộng ra nhiều mặt như: tính xấu (cắt gắt, nóng giận hờn mác, tự ti, buồn bã...), hình thức xấu (luộn thuộm, bỏ bê bản thân...). Phụ nữ dễ bị xấu lắm vì phải đối mặt với hàng trăm công việc trong nhà không tên. Đến khi có con lại ít có thời gian chăm sóc bản thân nên lúc nào cũng trong cảnh "đầu bù tóc rối" xuề xòa. Chính vì vùi đầu vào lo lắng cho con cái và gia đình nên em đã tự đánh mất hình ảnh “đẹp” của mình, tạo khoảng cách với chồng và vô tình khiến hạnh phúc gia đình trở nên mong manh. Nhưng em đâu biết, "mắt con trai, tai con gái”, đàn ông họ yêu bằng mắt đấy em ạ.

Chị nghĩ, em đang có nhiều lợi thế lắm: Hôn nhân hợp pháp, có con và chắc chắn gia đình bên chồng sẽ là đồng minh lớn nhất của em. Chồng em nếu trăng hoa thì chưa chắc cô bồ hiện tại đã là cuối cùng. Nếu em không thay đổi thì chị nghĩ tiếp tục gặp trường hợp tương tự như trên. Chưa gì em đã hốt hoảng, đầu hàng.

Hãy nhìn lại mình, chăm chút mình đi em ạ. Em cần thay đổi hình ảnh của mình không chỉ trước mặt chồng và mọi người.

Hãy dịu dàng và khôn khéo trong cách ứng xử với chồng nếu em thật sự còn yêu. Ngoài ra, hãy “giữ lửa yêu thương” chứ không phải sinh con xong rồi lãng quên tất cả. Đừng im lặng mãi để hố ngăn cách giữa hai người càng ngày càng xa.

Mọi người thường nói, nước mắt là vũ khí lợi hại của phụ nữ. Điều đó cũng chỉ đúng một phần và nếu bạn lạm dụng quá nhiều thì nó cũng sẽ chính là vũ khí chống lại bạn. Than thở, than trời, nước mắt sẽ làm người đàn ông mệt mỏi và họ lựa chọn im lặng để lấy hai chữ bình yên, khi đó là bạn đã hoàn toàn thất bại trong hôn nhân…

Hãy làm mới lại mình em nhé. Chúc em vượt qua “sự cố nhỏ” này…

Chị Ánh Như

Tạp chí Sức Khỏe