Chạy trốn

Tạp Chí Sức Khỏe |

(Sức Khỏe- khoe24h) Là nỗi thất vọng chứ không phải sự đau đớn đã đánh gục em trong lúc này. Là sự hèn nhát chứ không phải sự vô tình của anh đã làm em bàng hoàng, chới với.

Bởi có ai ngờ, người bạn đời đầu ấp tay gối đã từng thề thốt “sẽ mãi bên em lúc khỏe mạnh cũng như lúc đau yếu, lúc giàu sang cũng như lúc nghèo hèn…” lại có thể nhẫn tâm bỏ đi khi cuộc sống bước vào giai đoạn khó khăn, bế tắc nhất.

Nên trách anh hay trách em khi gia đình bị đẩy đến bờ vực phá sản? Mà có trách hay đổ lỗi cho nhau cũng đâu thể thay đổi được gì. Quan trọng là mình vẫn còn con - đó mới chính là tài sản quý giá nhất mà hai vợ chồng cần gìn giữ. Cuộc đời ba chìm bảy nổi, hôm nay thất bại, biết đâu ngày mai sẽ thành công. Vì con, chúng ta phải tiếp tục chiến đấu. Chính anh đã khích lệ em bằng những lời đó, liệu anh có còn nhớ?

Nếu là anh của hai năm trước, có lẽ chuyện này sẽ không xảy ra. Bởi lúc đó, anh là một doanh nhân đĩnh đạc và tự tin, một người chồng, người cha yêu chiều vợ con hết mực. Những khó khăn trong công việc, anh đều một mình giải quyết và chưa bao giờ thở dài trước mặt vợ con. Với tính cách thích chinh phục, ưa mạo hiểm, anh không ngần ngại thử sức ở những lĩnh vực mới, trong đó có đầu tư cổ phiếu và mua bán nhà đất.

Chạy trốn...
Chạy trốn...

Lúc mới bắt đầu, anh liên tiếp thắng trận giòn giã. Từ một căn nhà, cơ ngơi trong tay anh tăng dần lên ba, bốn căn, cộng thêm mấy miếng đất to nhỏ. Không dừng lại, anh đổ tất cả mọi thứ vào cổ phiếu. Ai ngờ, chỉ một lần thất bại khiến anh phải bán mọi thứ để trả nợ. Chỉ còn lại căn nhà mà gia đình mình đang ở và một miếng đất ở vùng ngoại ô xa xôi.

Lần thua đau này đã làm anh thật sự hoảng loạn. Sự điềm tĩnh ở anh với những phương án thay thế hầu như biến mất. Em chỉ còn nhìn thấy một người đầy lo lắng và đa nghi. Em bàn với anh mở một tiệm tạp hóa nhỏ, đủ để vợ chồng không phải lo từng bữa ăn, chậm một chút mà yên ổn sống đến tuổi già. Nhưng anh đã gạt đi, nói rằng đàn bà chỉ biết nghĩ ngắn, không biết lo dài; chuyện đại sự không biết thì đừng bàn…

Anh thế chấp nhà, vay tiền ngân hàng để xây dãy nhà trọ cao cấp trên miếng đất ngoại thành. Nhà trọ xây rất đẹp, khang trang nhưng hoàn công hơn hai năm mà chưa có người đến thuê do địa điểm không thuận tiện cho việc đi lại. Thay vì bán đi để trả nợ ngân hàng, anh bảo phải kiên nhẫn đợi thời cơ. Nợ chồng thêm nợ. Anh lao vào đề đóm, cờ bạc, vé số hòng gỡ gạc, để nhanh có tiền. Đến khi chỉ còn lại ít vốn, anh mới đồng ý để em buôn bán nhỏ. Và có lẽ, lúc đó, anh đã tính toán cho mình con đường riêng…

Chưa bao giờ em giận anh như lúc này. Em giận không phải vì anh đã bỏ rơi mẹ con em mà vì anh quá hèn nhát. Em giận vì anh đã ôm đồm tất cả thay vì chia sẻ với em. Em giận vì anh đã không tin tưởng vào chính bản thân mình và mẹ con em… Em giận vì anh đã không cho em cơ hội cứu vãn. Giờ, mọi chuyện đã quá muộn. Lời cuối cùng mà em có thể nói là em và con cầu nguyện cho anh có giấc ngủ mãi mãi bình yên.

Hoàng Anh